-->

Chết cười với những bài văn bất hủ (P33)

Giải thích ca dao
Chết cười với những bài văn bất hủ P33
Hình minh họa- Nguồn Internet
Một anh sinh viên người nước ngoài sang Việt Nam làm nghiên cứu sinh môn tiếng Việt. Cuối đợt nghiên cứu, trường đại học tổ chức kỳ thi kiểm tra trình độ của từng nghiên cứu sinh. Ðề văn ra như sau:
Anh (chị) hãy giải thích câu ca dao:
"Gió đưa cành trúc la đà
Tiếng chuông Thiên Mụ, canh gà Thọ Xương".
Ðọc xong đề, chàng sinh viên khoái chí lắm vì nghĩ rằng không có gì khó, nhất là khi anh có mang theo từ điển. Sau một hồi tra cứu chảy nước mắt, xem ra anh ta nghĩ đã tường tận nhiều điều:
- Gió đưa (được) cành trúc thì ắt hẳn phải gió to, ý là có bão.
Với từ "la" anh phân vân giữa hai cách hiểu:
- La là sự kết hợp giữa lừa và ngựa.
- La có khi vì đề đã in sai, phải là lao mới đúng. Và anh đã chọn cách hiểu này.
- Ðà là thanh tà vẹt ở đường ray để tàu hỏa có thể di chuyển trên đó.
- Thiên mụ: Đàn bà trời, hẳn là vợ trời.
- Thọ: Nghĩa là lâu, nhiều lần.
Kết nối các dữ kiện, cuối cùng anh ta đã cho ra đời một sản phẩm bất hủ:
“Trời nổi cơn bão lớn
Lao xuống tà vẹt đường
Vợ trời đánh một tiếng chuông
Canh gà húp vội, hóc xương mấy lần”.
Đề bài: Tả cây mít.
Nhà em có một cây mít ở đằng sau nhà, thân cây to ơi là to, lá của nó to bằng cái tai con lợn.
Đề bài: Tả vật nuôi trong nhà.
Chết cười với những bài văn bất hủ P33
Nhà em có nuôi cá vàng, đã chết một số con, giờ còn bốn con. Cá vàng nhà em thường xuyên bị bỏ đói vì mọi người trong nhà quá bận rộn: bà nấu cơm, mẹ giặt quần áo, bố tưới cây, em em thì chơi còn em thì học bài. Em ngầm nghĩ cá vàng nhà em hay chết là vì thường xuyên bị bỏ đói.
Đề bài: Tả cô giáo.
Cô chủ nhiệm lớp em tên Mai, cô cao 2m05, nặng 56kg, thân hình thanh mảnh, nhất là hàm răng của cô, chúng đều tăm tắp như bờ rào ngoài của nhà em.
Đề bài: Tả bác nông dân.
Trên đường em đi học, em thấy bác nông dân vác trâu ra đồng cày ruộng.

Viết bình luận (0)
Xếp theo